Nội dung bài viết
Trung Quốc phát triển tàu cao tốc vì có thể “đi tắt đón đầu”
Chỉ trong vòng chưa đầy hai thập kỷ, Trung Quốc đã xây dựng được mạng lưới đường sắt cao tốc dài hơn 45.000 km, chiếm khoảng 70% tổng chiều dài toàn cầu. Đây là thành quả của chiến lược phát triển hạ tầng tập trung, với ưu thế là:
- Tận dụng vị thế “đi sau”, không bị ràng buộc bởi hạ tầng cũ
- Áp dụng công nghệ hiện đại từ châu Âu, Nhật Bản rồi nội địa hóa nhanh chóng
- Kết nối hiệu quả giữa các siêu đô thị đông dân như Bắc Kinh, Thượng Hải, Thâm Quyến
Dưới một hệ thống chính trị tập trung quyền lực, các dự án hạ tầng quy mô lớn như tuyến Bắc – Nam có thể hoàn tất chỉ trong vòng 5 năm, điều mà nhiều quốc gia dân chủ phương Tây mất hàng thập kỷ mới triển khai được. Ngoài ra, tàu cao tốc cũng giúp giảm áp lực lên hệ thống sân bay nội địa và giảm ùn tắc đường bộ ở các thành phố đông dân.

Vì sao Mỹ không làm tàu cao tốc?
Mỹ là nước tiên phong trong phát triển hàng không dân dụng và xe hơi cá nhân. Hệ thống xa lộ liên bang dài 78.000 km, được khởi động từ thập niên 1950, không chỉ mang ý nghĩa kinh tế mà còn gắn liền với “Giấc mơ Mỹ” – tự do, di chuyển không giới hạn và sở hữu xe hơi riêng.
Thêm vào đó, với dân số phân bố rải rác và khoảng cách giữa các đô thị lớn thường rất xa (ví dụ Los Angeles đến New York hơn 4.500 km), máy bay trở thành lựa chọn hợp lý. Mỹ hiện có hơn 6.800 sân bay thương mại, nhiều nhất thế giới, với hàng chục tuyến bay nội địa lọt vào nhóm bận rộn nhất toàn cầu.
Ngoài ra, những yếu tố như chi phí đầu tư cực lớn, hệ thống pháp lý phức tạp, mô hình phân quyền giữa liên bang và các bang khiến việc triển khai tàu cao tốc tại Mỹ khó khăn và chậm chạp hơn Trung Quốc rất nhiều.

So sánh hạ tầng giao thông Mỹ và Trung Quốc
Tàu cao tốc Trung Quốc
Ưu điểm:
- Tốc độ cao, ổn định, phù hợp với cự ly trung bình (200 – 1.000 km)
- Giảm phát thải khí nhà kính, thân thiện môi trường
- Kết nối nhanh giữa các đô thị lớn
Nhược điểm:
- Chi phí đầu tư ban đầu rất lớn
- Không dễ áp dụng tại các quốc gia có địa hình núi non hoặc phân quyền mạnh
Giao thông Mỹ (đường bộ + hàng không)
Ưu điểm:
- Linh hoạt, phục vụ tốt cả đô thị lẫn vùng nông thôn
- Văn hóa cá nhân hóa (xe hơi riêng) được duy trì
- Máy bay phù hợp với khoảng cách rất xa giữa các bang
Nhược điểm:
- Giao thông đường bộ dễ bị tắc nghẽn, phát thải cao
- Chi phí bảo trì xa lộ khổng lồ
- Phụ thuộc nhiều vào nhiên liệu hóa thạch
Giao thông: Tấm gương phản chiếu mô hình quốc gia
Sự lựa chọn giữa tàu cao tốc hay đường cao tốc và hàng không không chỉ là câu chuyện kỹ thuật, mà còn phản ánh cách mỗi quốc gia tổ chức xã hội, điều hành nhà nước và ưu tiên văn hóa.
- Trung Quốc chọn cách tiếp cận “mạch máu xuyên lục địa”, quy hoạch hạ tầng theo chiến lược nhà nước
- Mỹ chọn cách “kết nối tự do giữa từng bang”, thể hiện rõ mô hình phân quyền và trọng cá nhân
Tuy nhiên, trong bối cảnh biến đổi khí hậu, đô thị hóa tăng nhanh và nhu cầu di chuyển bền vững, cả hai mô hình đều đang chịu áp lực cải tổ. Trung Quốc vẫn cần kiểm soát nợ công và tính hiệu quả kinh tế dài hạn. Mỹ thì đứng trước câu hỏi: có nên từ bỏ “giấc mơ xe hơi” để bước vào kỷ nguyên đường sắt tốc độ cao?
Follow page: Vietnam Stats
Xem thêm: Việt Nam: Đi sau nhưng có thể vượt trước?
